Chuyện 5 phút #2 · Cô giáo – Người gieo chữ mà quên gieo vui
Trích nhật ký tư vấn CPN Việt Nam · Tư vấn online linh hoạt vào giờ rảnh
Một buổi tối, trong cuộc hẹn tư vấn online của CPN, cô giáo ngoài bốn mươi ngồi trước màn hình. Ánh đèn vàng hắt nhẹ, giọng cô đều như vừa chấm xong 50 bài kiểm tra.
“Em dạy đạo làm người, mà nhiều khi chính em thấy mình đang sống… sai.”
Tôi hỏi: “Sai ở đâu?”
Cô cười buồn: “Em dạy học sinh biết yêu thương, mà em quát con vì điểm thấp. Dạy chúng mơ ước, mà em chỉ mong hết tháng để đỡ mệt.”
Tôi đáp: “Cô dạy trò lớn lên, và lúc này, cuộc đời cũng đang dạy cô… học lại cách sống.”
Gieo chữ giỏi chưa chắc đã gieo được niềm vui cho chính mình. Khi giáo án, thi đua, thành tích lấn át đời sống, hạnh phúc hóa thành KPI. Vai “người thầy” ngày một dày, còn phần “con người” ngày một mỏng.
Cô thở ra rất khẽ: “Em nghĩ đã đến lúc phải chấm lại bài của chính mình.”
Tổng kết ngắn
- Vấn đề không ở nghề dạy học, mà ở lệch giữa vai trò và bản thể.
- Hạnh phúc không đợi lên chức; đôi khi chỉ là một buổi tối không mang việc về nhà.
- Giáo viên cũng cần “giờ sinh hoạt lớp” cho chính mình: nghỉ – vui – kết nối.
Lối ra khả thi (dễ áp dụng)
- Nghi thức “tắt đèn sư phạm”: 2 buổi/tuần về nhà không xử lý thêm bài vở.
- Bài tập “1 niềm vui nhỏ/ngày”: 10–15 phút làm điều nuôi dưỡng (đọc, đi bộ, đàn, vẽ).
- Đối thoại gia đình 10 phút/ngày: lắng nghe – ghi nhận – không sửa lỗi.
CPN Việt Nam · 5 buổi chia sẻ miễn phí mỗi tuần
Tư vấn online linh hoạt theo giờ rảnh. Khơi lại 4 trụ cột: Tôi là ai – Đích là gì – Địch là gì – Gốc là gì để nghề dạy học đi cùng đời sống hạnh phúc.
*Bạn có thể đặt lịch tư vấn online vào giờ rảnh – chúng tôi sẽ sắp xếp phù hợp.